CHỈ LÀ MỘT CỘI CÂY
Với những gì bạn có, hãy để nó ở đó, đừng làm cho nó trở thành của bạn.
MENU
Trang chủ
Tự bạch
Nhân và quả
Có rất nhiều khách hành hương khi đến chùa Thiên Minh thường dẫn con cái của họ theo. Khi lạy Phật, họ cũng kéo các em quỳ lạy với họ. Còn nhớ lần nọ, một cô thí chú đến chùa, bồng theo đứa con nhỏ. Cô này nhìn tượng Phật rất chăm chú, trước mỗi tượng Phật đều dừng lại rất lâu, xem hàng chữ nhỏ chú thích dưới mỗi pho tượng một cách kỹ lưỡng. Sau khi thắp nhang xong, cô dẫn con trai đi vòng chùa, đi mệt, liền ngồi xuống thềm gạch trước chùa nghỉ ngơi. Con trai cô chợt muốn tìm chỗ tiểu tiện. Phòng vệ sinh của chùa đều được xây ở bên ngoài, có ghi bảng hướng dẫn rõ ràng, nhưng cô này
không dẫn con trai đến phòng vệ sinh mà “phương tiện” để hắn tiểu ngay trong sân chùa.
Giới Ngạo nhìn thấy không vừa mắt, đến trước cô ta nói, nơi này là nơi thanh tịnh, không thể tùy tiện để trẻ tiểu tiện như thế. Cô này nghe xong không hài lòng, nói: chú là người xuất gia, phải nên biết cách phương tiện độ người, trong chùa phương tiện một chút, có gì quá đáng đâu, chú tiểu làm gì mà tính toán dữ vậy!
Giới Ngạo nói, tiểu tiện như thế không thể gọi là phương tiện được. Tranh luận vài câu, cô này càng nói càng hăng, giọng mỗi lúc mỗi lớn, rất nhiều khách hành hương dừng lại xem Giới Ngạo và cô ta tranh cãi. Giới Ngạo biết có nói nữa cũng vô ích, liền bỏ đi đến nhà trù nơi hậu viện lấy ít tro để thanh lý nước tiểu của đứa bé. Cô thí chủ nhìn thấy Giới Ngạo bỏ đi, cũng không ngừng nói, cứ hướng về khách hành hương mà nói Giới Ngạo không biết phương tiện độ người. Giới Ngạo cầm cây chổi và ít tro đến sân chùa, thấy nữ thí chủ vẫn còn đứng đó nói oang oang, nên không tiện tới, chỉ còn cách đứng bên cạnh Giới Sân cười thiểu não. Cô này đang nói tới lúc đắc ý, chợt vô ý đạp lên bãi nước tiểu của con trai, nền gạch đá trong sân chùa vốn rất trơn, lại thêm bãi nước tiểu, nên càng trơn dữ, liền bị trợt chân té xuống cái ạch. Cô ta chống tay đứng dậy, nhìn Giới Ngạo đứng trước mặt ngơ ngác, chợt cảm thấy hổ thẹn, vội vàng bồng con trai một mạch xuống núi.
Chúng ta không nên mong đợi người làm ác sẽ gặp ác báo, như vậy sẽ ảnh hưởng đến nội tâm của chính mình. Nhưng người làm việc chưa tốt, có thể họ sẽ phải đảm nhận một phần trách nhiệm mà họ đã gây tạo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bài đăng Mới hơn
Trang chủ
Bài đăng Mới hơn
Trang chủ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Xem nhiều nhất
1) Phẩm SONG YẾU - Kinh Pháp Cú ( Kinh Lời Vàng)
Kinh Pháp Cú có hình vẽ (The Illustrated Dhammapada), Treasury of Truth (Kho-Báu của Sự-Thật) Đức PHẬT thuyết Việt dịch: Hòa Th...
Đếm cánh hoa tìm đáp án
Nhớ năm ngoái, có vị thí chủ quen biết với sư phụ Trí Duyên, nhờ sư phụ mua một hàng điêu khắc bằng tre trúc, kết quả là khi mua về...
Dây Leo
Một đứa trẻ lớn lên chẳng khác nào một dây leo đang mọc. Dây leo mọc lớn lên và tựa vào một cây khác gần đó. Dây leo không tự tạo được ...
Cánh hoa và thảm cỏ xanh
Mao Sơn rất đẹp. Đó không phải là cảm nhận của Giới Sân, mà là nhận xét của rất nhiều khách hành hương. Giới Sân từ nhỏ đến lớn chưa r...
Lá Sen
Đức Phật nói rằng bậc giác ngộ là người đã xa lìa phiền não. Điều đó không có nghĩa là họ chạy trốn phiền não. Họ chẳng bao giờ làm nh...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét